
Có một mơ ước chung của gần như mọi " cần thủ" miền Bắc (không chừng cả tp.HCM nữa) là câu được cá hồ Tây. Được câu ở hồ Tây đã khó- vì đơn giản là bị cấm, câu được cá còn khó hơn. Câu được chép hồ Tây đã oách rồi, câu được trắm đen thì ... thôi, không còn gì để phấn đấu nữa. Cái sự đi câu vốn đã là 1 thú chơi phức tạp, lại khác nhau nhiều ở từng vùng, miền, quốc gia, Tây, tàu... đã được những "cần thủ đỉnh cao" mô tả, kể lại kỹ lưỡng trong nhiều web câu cá. Tôi thích và nể web 4 số 9 nhất, các anh viết chuyện, viết bài hướng dẫn mô tả nhiều...và rất tỉ mỉ, rất hay. Nhưng bài báo sau đây tôi lại copy từ 1 web của 1 bạn nữ , đâu như cũng copy lại từ 24h... coi như là 1 sự ngậm ngùi cho sự nghiệp câu cá của tôi (bị dang dở bởi 3 bạn nữ khác...) cũng như của các em "Trắm đen hồ Tây" mà tôi mơ mộng nửa đời (từ khi biết câu, thích câu cho tời giờ... he he)