Hiển thị các bài đăng có nhãn thời cuộc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thời cuộc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Phật giáo trong thời cuộc

Như thế là Trung Quốc thua một chiêu! Cả thế giới đều thấy rõ: ngọn cờ văn hóa Phật Giáo đã trở về trọn trong tay Ấn Độ, bất kể sau nhiều năm Chính phủ Trung Quốc chiêu dụ các vị cao tăng toàn cầu.

Báo Times of India hôm 4-12-2011 gọi một cách trân trọng thế võ Ấn Độ lấn ép Trung Quốc này là “Return of Buddha” (Đức Phật trở về).

Có nghĩa là từ trước tới giờ, Chính phủ Bắc Kinh bơm đủ thứ tiền, xây chùa, in kinh Phật, tu sửa Thiếu Lâm Tự, đưa võ tăng đi khắp thế giới biểu diễn... làm như Bắc Kinh là trung tâm Phật Giáo thế giới, và cũng để xóa tan thành kiến của những tên “tư bản giãy chết” rằng Trung Quốc chỉ ưa trấn áp tôn giáo, kể cả đạo Phật truyền thống trong khu tam giáo đồng nguyên ở Hoa Lục.

Vây mà, chỉ một thế võ Phật Quyền tung ra, Ấn Độ đã cướp ngay ngọn cờ Phật Giáo từ tay Trung Quốc. Và Việt Nam đã xem đây như một thế liên kết mới về mặt văn hóa, để đứng hẳn bên cạnh Ấn Độ như một nơi hành hương tâm linh, và ra mặt sát cánh bên Đức Đạt Lai Lạt Ma.

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

ĐỤNG ĐỘ TRÊN BIỂN


Mai Thanh Hải
Đi biển với lính Hải quân, ai mới lần đầu cũng lắc đầu quầy quậy, khi thấy phần lớn những tàu được gọi là "tàu chiến đấu" mang số hiệu HQ cũ kỹ, chậm chạp và trang bị đơn sơ đến thảm hại, với vài khẩu pháo phòng không 12ly7, cao hơn nữa là khẩu 14ly5 trùm bạt im ỉm trên mũi và đuôi tàu.

Thế nhưng, đi nhiều mới vỡ lẽ "tưởng vậy nhưng không phải vậy": Những con tàu tưởng như sắp chuyển công tác lên... Gang thép Thái Nguyên ấy, thường xuyên được gia cố, nâng cấp mũi - vỏ rất chắc chắn và ngoài đảm đương nhiệm vụ vận chuyển, trực đả
o - nhà giàn, còn phải làm nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, c

Dĩ nhiên, từ "chiến đấu" dùng trong trường hợp này, giai đoạn vừa qua - hiện nay, chỉ dừng ở việc vây ép, đâm va hoặc chắn đường, không cho chúng xâm phạm hải phận, bắt nạt những tàu dân sự khác...

Còn nếu xảy ra chiến đấu thực sự, những "bô lão" này khó có thể chống chọi với tên lửa, pháo hạm, ngư lôi của tàu địch, mà phải cần đến những "thanh niên mới lớn" Đinh Tiên Hoàng, Lý Thái Tổ...

Đấy là giả dụ thế thôi, chứ hiện tại thì những chuyện đâm va, vây ép giữa ta và địch, xảy ra như cơm bữa và chúng, hình như cũng... xót của, thấy ta hùng hục lao vào, phi bình bịch vào thân tàu cảnh quất trắng muốt, vỏ sắt nhẹ hều, lên chỉ vài cú đâm, là chán hẳn, chạy mất dép. Thế mới thấy "thô sơ thắng hiện đại" là thế nào.
Anh em Hải quân công tác trên những tàu "bô lão" này đã quá quen thuộc với những chiến thuật vây ép. Đơn cử như húc tàu. Chiến thuật này được dùng khi tàu đối phương lớn hơn tàu mình, vị trí húc thì thường ở 1/3 thân tàu về phía mũi, nếu muốn ép tàu đối phương chuyển hướng.

Biện pháp đâm ngang thân là cách húc quyết liệt nhất, ít dùng.

Một chiến thuật khác là chèn mạn và chỉ áp dụng khi công suất máy tàu ta mạnh hơn, phải biết chọn góc tiếp cận để ép tàu đối phương bẻ lái theo hướng ta muốn. Nếu dùng biên đội tàu thì thường là ép cả lái và mũi.

Đặc biệt, trên các tàu thường xuyên đâm, húc thì ở các vị trí phải làm việc trên mặt boong, đều có dây an toàn, đệm vải bạt để chiến sĩ đeo, tránh rơi xuống biển, hoặc bị ngã ra khỏi vị trí công tác quá xa...
Nghe chuyện và chứng kiến cùng anh em Hải quân, mới thấm thía: Việc bảo vệ chủ quyền trên biển, có những chuyện không thể ngờ được, ngặt 1 nỗi cả ta và đối phương đều tiết chế, không làm rùm beng.
Thế nhưng, có điều phải khẳng định là những hình ảnh, video clip mà cư dân mạng mới được chứng kiến vừa rồi, không phải là cái gọi là "sắp xếp, dàn dựng, diễn trò" như nhiều người lầm tưởng. Đừng nói vậy mà anh em bộ đội Hải quân làm nhiệm vụ trên các tàu "bô lão" buồn, tủi.

Chả ở đâu vất vả, khó khăn, thiếu thốn như sống trên những con tàu ấy.

Chả ở đâu, những người lính lại dũng cảm, can trường và chấp nhận hy sinh, như sống - làm nhiệm vụ trên những con tàu ấy. Đụng độ trên biển, không hẳn là nổ súng bắn nhau, mà còn là những biện pháp - chiến thuật mềm dẻo, cương quyết nhưng cũng rất gan góc, nguy hiểm để ngăn chặn đối phương có sức mạnh quân sự hiện đại, đủ đầy hơn ta nhiều lần.

Và từ đó mới càng thấm thía lời dạy của Ông Cụ từ những năm xa tít tắp: "Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm. Nếu không có súng - gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc...".

Đầu tuần, mình kể lại 1 cuộc đụng độ trên biển Đông giữa tàu của Hải quân ta và tàu Ngư chính của Trung Quốc. Hình ảnh do phía Trung Quốc ghi lại, từ trên tàu và trực thăng, của chính họ.

Cuộc đụng độ này, diễn ra tại tọa độ XYZ nào đấy. Tại thời điểm ABC nào đấy, mà bạn nào thắc mắc, hỏi hộ mình với. Đơn giản là mình chả biết tiếng Tàu, lại chả có vinh dự công tác trên những con tàu tuy "bô lão", nhưng rất can trường, dũng cảm ấy và dĩ nhiên, mình cũng rất... tò mò muốn biết: Sự thể ra răng?. Hi! Hi!..
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tàu ta (Đông Nam 29, Quân chủng Hải quân) chắn trước mũi, không cho tàu Khựa xâm phạm sâu vào lãnh hải
Tàu ta (nâu sẫm) tuy 1 nhưng dũng cảm chọi với 2 thằng tàu Khựa (màu trắng)

Kề mạn nhau kình kịch
Mấy anh em mình tuy "bô lão" cũ kỹ, nhưng cùng dàn hàng phi tàu Khựa (màu trắng), khiến chúng chả đi đâu được
Làm 1 phát, trượt qua đuôi
Chắn ngay trước mũi, khiến Khựa không nhúc nhích nổi (hình do trực thăng Khựa ghi lại, từ trên cao)
2 "bô lão" cùng ép lòi rom tàu Khựa
Biên đội ta, cùng dàn quân chặn Khựa.

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

Phức tạp quá!!!



Huỳnh Ngọc Chênh

Khi anh lên đứng đầu đất nước thì tôi mới nhớ ra anh đã từng đứng đầu Quốc Hội. Lỗi nầy do tôi vì tôi rất ít để ý đến vị trí ấy trong hệ thống nhà nước mà cái gì đảng mình cũng quyết. Ở vị trí chủ tịch Quốc Hội dường như tôi chỉ nhớ đến hai người, đó là bác Trường Chinh và anh Nông. Bác Trường Chinh quá lớn nên không ai không biết. Còn anh Nông hồi phụ trách QH thì tôi có một kỷ niệm vui (thôi để kể sau) nên vẫn nhớ.

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Thoát Trung luận

Đọc được bài hay quá. Tác giả như nói lên suy nghĩ của mình, đành copy vào đây làm 'tư liệu nghiên cứu" he he he. Bài của Giáp Văn Dương treo ở nhà bác Ba Sàm, Bác Ba lấy từ chính gốc bờ lốc chính chủ...(giapvan.net)

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Phải bóp cam thôi, dừa cũng bóp nếu phải thế

Tìm được bài viết từ blog của bác Trương Duy Nhất, thấy lòng cũng sôi sục, cũng đứng ngồi không yên như là triệu chứng của bệnh viêm đại tràng... Không được văn hay chữ tốt nên đành mượn ý của các bác làm ý mình...

Mấy ngày hôm nay tôi ngồi đâu cũng không yên và nhiều bè bạn tôi cũng không thể ngồi yên.

Vì sao vậy?
Lúc này, mỗi người Việt Nam đều phải tự xác định lại chính mình xem mình có còn là người Việt nữa không?
Chiều nay, anh em gọi tới tấp bảo rằng cả nhóm ai cũng đã "bóp nát quả cam"
Tôi sẵn sàng bóp cả quả dừa khi thấy lòng mình không chịu nổi.
Nên chăng có một phong trào tòan dân bóp cam và bóp cam xong lấy nước cam pha ra cho con cháu mình uống. Uống nước nhớ nguồn và có nhiều vitamin A, vitamine C để dòng giống Tiên Rồng ngàn năm vững bền.
VTV2 mời tôi làm chương trình văn hóa. Tôi sẽ đề nghị tổ chức thi bóp cam để nhớ lại truyền thống cha ông từ đời Trần và cũng là giáo dục về dinh dưỡng....
Trích bài viết của Vũ Thế Long đăng trên blog của Trương Duy Nhất . Ngày 2, tháng 6, 2011

Thứ Tư, 17 tháng 3, 2010

Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt nam

Một bài viết công phu của blog Nguyễn Xuân Diện, nên xem, phải xem.
http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/03/hoang-sa-va-truong-sa-lanh-tho-viet-nam.html
Nghĩ cũng không có gì để viết thêm vào đó nữa. Tình cảm trong đó cũng đủ nhiều rồi. 320 trang của "tập san sử địa" cũng đã download (http://hoangsa.org/tailieu)về máy rồi. Các cụ viết nhiều,đọc chưa hết nhưng ấn tượng nhất là mấy dòng sau:
"một gương sáng lịch sử là mỗi khi thế nước suy hèn vì chia rẽ và nội loạn thì mỗi khi lân bang lấn cõi. Hồ chịu mất đất Cổ Lâu(thuộc Lạng Sơn 1405, Mạc dâng đất La Phù- Quảng Ninh 1540) Trịnh mất nhiều động ở bỉên giới phía Tây-Bắc, và triều Nguyễn, khi bị quân Pháp đặt chế độ bảo hộ,ta đã mất nhiều đất, nhất là mỏ đồng Tụ long. Ngày nay, vụ quần đảo Hoàng Sa bị chiếm là triệu chứng cụ thể của những thiệt hại gây nên bởi sự bất hoà của dân ta. Hoàng Sa là đất Việt Nam, là đất của nước Việt Nam thống nhất..."- Trích Hoàng Xuân Hãn.
...phù...

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009

Đại địa mạch quốc gia

Tìm được bài viết về phong thuỷ ở quy mô quốc gia. Cũng thấy hay hay, thú vị. KTS Trần Thanh Vân là người đã viết :" Không thể không nói" về quan hệ VN-TQ. Đây là lạot bài viết của bà liên quan đến vấn đề phong thuỷ của VN, giải thích 1 phần câu hỏi tại sao, hàng nghìn năm qua, ta và tàu cứ hục hặc với nhau, không ai yêu quý ai hết. Hôm rồi nói chuyện với ông em H , nó bao giờ cũng có cách nhìn riêng của mình và không kém phần thú vị, sắc sảo. Nó bảo, anh ơi, xem lại đi, tàu và ta hàng nghìn năm nay lúc nào chẳng thế. Ta mà hở tí thì Tàu lấn tí, Ta mà cương lên thì lại đánh nhau thôi... hàng nghìn năm như thế mà. Nhưng đánh nhau bây giờ thì lại anh với em, bạn bè mình chết, chứ mấy cái bọn to mồm nó có bị sao bao giờ đâu... (tất nhiên nó cũng buồn 1 tí, có thể làm lễ cầu siêu... quyên góp ủng hộ 1 tí, phản đối = mồm và = blog 1 tí...). Cái thế của nước mình như thế, chẳng thể khác được... bao nhiêu năm chiến tranh, đất nước mới chỉ vừa liền da liền thịt... Cái phần trăm dân số không bị chiến tranh làm cho đau khổ, sợ sệt, khốn nạn chỉ là quá ít so với phần còn lại của đất nước Việt khốn khổ này...
Khi nói chuyện VN với các đồng nghiệp nước ngoài, nhất là những nước cũng phải chiến đấu để giằng giật độc lập thì họ thật sự tôn trọng VN. Họ bảo, trên thế giới có mấy nước lớn thì chúng mày đánh thắng gần hết rồi còn gì... hihi đúng vậy, nhưng xong rồi thì trên người còn gì lành lặn đâu? cả nước mắt cũng đã gần hết. Mới chỉ khoảng 20 năm ko còn phải chạy, ko còn phải siết cò súng... Ôi, Việt nam, ôi nước Việt yêu thương...( trích Phạm Tuyên)
Mình cứ bảo Tàu thâm, Tàu thế này , thế nọ, nhưng có lẽ VN chắc phải hơn thế -thì mới sống sót được mấy nghìn năm nhỉ (yếu hơn thì chết mất xác từ lâu rồi làm gì còn VN nữa mà lo với buồn, mà hát với hò...)!!!

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

Quan hệ V-T

Tìm được bài của Vũ Cao Đàm phân tích về quan hệ rất rất phức tạp. Thế là đã sưu tầm được 2 bài viết của những người đã từng đi học ở TQ (bài trước là bài không thể không nói ). cả 2 người này, khác nhau về ngành nghề, nhưng hình như đều có chung nhận xét: vấn đề xuất phát không phải từ nhân dân TQ, trí trức TQ mà từ vua của họ...

Các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Hoa đã phá hoại tình hữu nghị giữa hai dân tộc Việt – Trung


Gần hết cuộc đời, tôi đã nuôi trong lòng tình hữu nghị cao cả với đất nước quê hương của Đức Tổ họ Vũ của tôi...

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Phòng chống tham nhũng trong ngành y tế


Đọc bài trên Vnexpress và của Gs Tuấn, còn có quá nhiều điều không thể giải quyết nổi để phòng chống "phong bì". Thực trạng lương 3t mà thu nhập 40 t tháng của bác sỹ 40 tuổi...đáng suy nghĩ nhỉ

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2009

Rùng cả mình, rùng cả mình

1. Cảm động thật nhưng hơi sợ: Câu chuyện kể về người đàn ông vợ chết khi đang đi làm ăn xa, về nhà ,sau 20 tháng ngủ ở ngoài mộ  vợ,mêt mỏi quá ông bèn đào mộ vợ lấy xương, bỏ vào tượng vợ=thạch cao mà tự ông làm. Mặc quần áo cho bức tượng với xương cốt ở trong, ông để lên giường và nằm ngủ cạnh, đến nay đã 7 năm.

Gặp người ôm xác vợ ngủ gần 7 năm nay
 Một mình tui giữa khuya âm thầm đào mộ vợ lên, bốc toàn bộ hài cốt đem về bỏ vô bức tượng. Sau đó tui bận quần áo và để nằm trên giường. Từ đó đến nay, tui ôm tượng vợ ngủ ngon lành


OM.JPGNgười đàn ông 55 tuổi có những việc làm khác người này có tên họ đầy đủ là Lê Vân, sinh năm 1954. Trú tại tổ 12, thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình-Quảng Nam.

Trong căn nhà cấp 4, nằm nép mình bên quốc lộ 14 E, cách ngã ba Cây Cốc quốc lộ 1A khoảng chừng 200m. Ông Vân sống cùng 3 đứa con nhỏ và xác người vợ được đặt trong bức tượng nặn bằng đất sét và thạch cao. Kế bên nhà ông là cơ ngơi của 2 người con đã trưởng thành, có gia đình riêng.
 Vợ ơi, anh cũng yêu em lắm, nhưng anh không bắt trước bác này được đâu em. Em sẽ hỏi tại sao? Anh sợ à?...trẻ con còn không sợ, nó bảo là mẹ nó đấy, có gì mà sợ, sao anh lại sợ em??? Xét cho cùng , có khác gì đâu. Xương đấy, thịt đấy, quần áo đấy. Ở với nhau lâu rồi, vừa mở miệng đã biết định nói gì, nhiều khi chỉ trả lời cho có, nhiều khi chỉ thấy nhau ở đó là đủ, cầu mong nhau đừng nói thêm gì nữa...đêm nằm thì ôm ấp. Khuyu rồi thì tê tay, lại nằm quay đít vào nhau, khác gì đâu. Tối nằm ôm vợ xem vô tuyến chẳng hạn, có ai muốn ai nói gì đâu?...
Anh nghĩ ra 1 câu trả lời, em biết mà, anh chỉ hòa là cùng, ko bao giờ thua khi cãi nhau đúng không? Anh sẽ trả lơi em rằng, như vậy cũng hay, nhưng ko tự nhiên. Con người sinh ra từ "cát bụi" như TCS đã viết, rồi phải trở về cát bụi chứ. Chỉ có thần phật mới thoát khỏi vòng sinh tử, mới dựng tượng, lưu cốt...Chúng mình yêu nhau hoàn toàn tự nhiên, tự nguyện, tuân theo quy luật của tự nhiên, của con người, sinh con đẻ cái, già rồi, bệnh chết cớ gì đa sự làm thế này? trên đời này, có gì là bất tử đâu nhỉ. Chẹp, chẹp, ông này hâm, duy ý chí quá.
Về vấn đề này, có bác Tuấn, GS bên Úc lại có cánh nhìn khác, y học hơn
http://tuanvannguyen.blogspot.com/2009/11/co-phai-necrophilia.html Có phải necrophilia?
Bác lập bọ cũng hết ốm rồi, bên nhà bác vui lắm, "bách gia" chư tử nhé http://quechoablog.wordpress.com/2009/11/26/ai-t%E1%BB%AD-thi/




2. Cái này cũng rùng mình, nhưng kinh cả người, càng nghĩ càng thấy sợ: Phóng viên Hoài Nam báo TNOL đã làm 1 phóng sự điều tra ở miền Nam, cho thấy, mỡ-dầu để phi hành khô, bán ra khắp nước VN nhỏ bé, đông dân này là dầu mỡ lấy từ nước cống, hố ga, chỉ để lắng, lọc rác thôi...

Bí mật “hành phi” Kỳ 3: Sự thật kinh hoàng 
...Nước rửa máy móc có lẫn dầu chiên, và cả dầu nhớt cùng tạp chất khác, chảy xuống một hố ga, chờ tạp chất và cặn lắng xuống, dầu thừa nổi lên thì đem hớt bán cho đại lý thu gom dầu thải. “Thế nên tụi tui gọi là dầu hố ga”, đại lý này thật thà.
...đến khi 5 chiếc can đầy đến miệng thì cũng là lúc dầu trong hố ga cạn, bên dưới toàn nước đen xì. Cầm ca nhựa khoắng thấy toàn nước màu đen sền sệt bùn đất, rau rác, H. ném cái ca lên miệng hố ga, than: “Hôm nay được ít quá”.
...Theo các đại lý thu gom dầu thải, dầu hố ga chiếm khoảng 70% lượng dầu “nguyên liệu” của các cơ sở chế biến dầu thải. Ngoài các loại rác hữu cơ, trong dầu này còn chứa cả dầu nhớt và chất độc hại khác khi rửa máy móc trôi xuống... Và những chất dơ bẩn, độc hại này vẫn hằng ngày theo một chu trình chế biến hành phi bẩn đi vào bao tử của nhiều người!
Tại sao họ có thể cư xử với cộng đồng như vậy được nhỉ??? Chẳng nhẽ họ không có một chút hiểu biết kiến thức nào? chẳng nhẽ chỉ với vài trăm nghìn , họ đã có thể làm như thế với nhân dân. Họ là: những người thu gom dầu mỡ, là những công nhân, là cơ quan xí nghiệp đã bán dầu ở hố ga, là những người làm hành phi... Thật dã man, thật khốn nạn. Những con người này có bao nhiêu phần là người nhỉ??? bọn này...là súc vật, là chó má (loại chó ăn thịt chó ấy).Càng nghĩ càng thấy ghê tởm, rùng mình.

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

Nhớ đến 2 con gái- thương xót cho thế hệ trẻ

Ngày xưa, hồi mới vào lớp 1, mình nhớ mẹ dắt tay đi (bố đi công tác mà), ngơ ngơ, ngác ngác. Trường Trưng Vương rộng rãi, rợp bóng cây. Các anh chị xếp hàng sẵn, chỉnh tề, quần xanh áo trắng, có đội nghi thức trống kèn tùng tùng rất oách. Học buổi sáng, buổi chiều chơi với bọn trẻ con trong xóm. Đủ trò: quay, xèng, bi, phốc...lớn 1 chút thì đá bóng đá cầu...nhưng ko phải học thêm học nếm gì cả. Tôi chỉ phải đi học vẽ ở cung thiếu nhi thôi, 2 buổi 1 tuần, mà thực chất thì cũng là chơi suốt. Hà nội không đông đúc như bây giờ. Tôi tự đi học và tự về nhà, thỉnh thoảng cũng tạt ngang ở vườn hoa con Cóc , hay vườn hoa Canh nông, có 1 cái chuồng công rất to-hiện nay là chỗ 9x 10x nhảy hip hop ấy. Tôi hay chọn đường qua Bờ Hồ vì được thơ thẩn xem các anh lớn câu tôm, xem nhảy tàu điện một cách thán phục. Sau này phải đến đầu cấp 2 tôi mới dám nhảy tàu điện. Nhảy lên, đi một đoạn, khi thấy bác bán vé cầm cái cặp da to là lại phải nhảy xuống ngay vì không có vé, không có tiền...Giờ ra chơi, quả thật là ngày hội. Chúng tôi chạy, chơi sauver, trêu bọn con gái, đá bóng, đá cầu....lớp học thường không có ai ở lại. Nếu có ai phải ở lại, sẽ được hỏi ốm à... Đi học về, chúng tôi đứa nào cũng quần áo lôi thôi, bẩn thỉu, mồ hôi nhế nhại, mực ra đầy tay chân mặt mũi. Bây giờ, khi các con đi học, tôi thường hỏi chúng nó ra chơi bọn con làm gì? con chẳng làm gì cả, con nói chuyện với các ban... thế có buồn không. Các con không có thói quen chạy nhảy chơi đùa. Không còn nhảy dây nhảy ngựa, chơi đồ, chơi chuyền hay ô ăn quan nữa...bọn con nói chuyện trao đổi. Khi chọn trường cho con, 2 vợ chồng cùng đi xem cẩn thận. Ngoài những tiêu chuẩn của thời đại ra ví dụ : trường điểm, thày cô giáo tốt, bàn ghế tốt, lớp học không đông ... tôi còn có ý tìm trường rộng rãi cho các con có điều kiện chạy nhảy (nhà quá chật hẹp mà). Cuối cùng thì các con cũng không có thói quen vận động ít nhất như tôi mong đợi. Về nhà thì chỉ học học...

Hi hi, TQ là con voi giấy???


Bài này đọc buồn cười thật, một cái nhìn khác- tất nhiên rồi. Bác này nhận định tếu thật. GSTS N.Mạnh Hùng, đại học Laval Canada. Bác này chắc người Canadien chỉ coi TQ là con voi= giấy bồi = đô la, 3 chân đất và 1 chân gỗ...
Tuy nhiên, mình cũng thấy bài này gượng gượng. Copy ra đây vậy, sợ một thời gian nữa lại ko tìm thấy
http://www.tuanvietnam.net/2009-11-18-trung-quoc-rong-that-hay-voi-giay-
Nếu tính tổng sản lượng GDP, TQ có nền kinh tế đứng thứ 3 trên thế giới, với ¼ dân số địa cầu. Nếu tính GDP/đầu người thì hiện 130 triệu người TQ làm được 1 đôla mỗi ngày. 35% dân số - tức trên dưới 455 triệu người - chỉ thu nhập dưới 2 đôla mỗi ngày, tức ở mức 700-750 đô la/năm. So vớí thế giới, người TQ vẫn chưa phải là nước giàu.
Chế độ an sinh (lợi tức hưu trí, y tế xã hội…) ở TQ còn phôi thai. Mức bất bình đẳng phân bổ ở mức cao - đo bằng chỉ số Gini, cảnh báo tiềm ẩn xung đột lớn. Nếu xét đến mức phân bố theo vùng, rạn nứt giữa những khu kinh tế đặc biệt ở duyên hải và những thành phố lớn đối với nội địa (mà nông nghiệp là chính) càng ngày càng lớn. Ngoài ra, TQ phải đối mặt với hiện tượng "lão hóa" trong cơ cấu dân số. Kèm theo đó là vấn đề môi trường bị tàn phá ở mức trầm trọng vì kỹ thuật kém và vì tầm nhìn ngắn.
TQ đã khởi đầu công nghiệp nặng và trung, nhưng vẫn còn tập trung trong khâu công nghiệp nhẹ để xuất khẩu. Năm 2010, TQ sẽ là nước có mức xuất khẩu lớn nhất thế giới, nhưng vẫn ở thế "kẹt" vì phải dùng đôla làm tiền tệ thanh khoản. Những nước mới nổi BRIC (gồm Brazil, Ấn, Nga, và Trung Quốc) bàn nhau về phương sách thay thế đồng đôla. Tuy nhiên, có sớm cũng phải 5 đến 7 năm tới việc này mới khả thi, và với điều kiện BRIC duy trì được mức đoàn kết tối thiểu. Điều này xét trong bối cảnh các quan hệ Ấn - Trung và Nga – Trung. Chẳng mấy dễ dàng.
Nhưng nếu cứ có khả năng "ổn định" củng cố tập quyền về mặt chính trị, chuyện vào vai siêu cường của TQ là có cơ sở. Siêu cường - chẳng phải vì TQ có kỹ thuật không gian cao, đóng được tầu ngầm nguyên tử, hay phóng được tên lửa mang đầu hạt nhân xa 2000 km (theo sau Mỹ 20 năm). Trung Quốc có thể trở thành siêu cường vì đã bỏ vốn đi buôn, đồng thời cầm giữ đôla như giữ lửa trong tay. Trung Quốc có thể trở thành siêu cường vì - như Âu châu đầu cuộc Cách mạng Kỹ Nghệ thế kỷ 18- 19 - "vắt sức" của giai cấp lao động trong nước và lũng đoạn tài nguyên từ những nước nghèo ở các châu lục khác. Trung Quốc hoàn toàn có khả năng trở thành đế quốc mới, nhưng hiện thực vẫn phải tùy thuộc thời gian trả lời. Nhưng, lực cản đã xuất hiện. Tây Âu, Nhật, Nga…bắt đầu quan tâm và có phản ứng trước chính sách kinh tế đối ngoại của TQ. Do còn vướng tay giải quyết vấn đề kinh tế mỗi nước, hiện họ chỉ đánh động nguy cơ trước "quyền lực mềm" và khẩu hiệu "đôi bên cùng có lợi" (win-win) "hài hòa" của Bắc Kinh.
Hiện, TQ có thể ví như một con voi. Voi bằng giấy (phủ đôla móc từ thặng dư lao động của nông dân phải đi làm công nghiệp trên thành phố), với ba chân đất sét (với môi trường bị tàn phá, lao động lão hóa, và bất bình đẳng trong phân bố lợi tức), một chân bằng gỗ (quân đội trung kiên với quyền lực chính trị). Nhưng TQ đã cấm quân đội "làm ăn". Chân gỗ hẳn chẳng còn được đóng đế sắt, và lung lay thế nào thì xin đợi vòng quay sau của bánh xe lịch sử.
Một Trung Quốc trong vai đế quốc thế kỷ 21? Vào vai siêu cường còn khó khăn thì khả năng TQ trở thành đế quốc vẫn là một viễn cảnh chưa thể hình dung được. Ngược dòng lịch sử, Đế quốc La Mã khai sinh từ một tổ chức quân đội kỷ luật và có khả năng kỹ thuật cao, sau rao giảng Kitô giáo - một hệ thống giá trị hoàn thiện hơn những nền văn hoá phôi thai ở Âu châu thời đó. Đế quốc của Hồi giáo đến sau, quân lực hùng hậu, phát triển thêm một nền khoa học. Với kỹ thuật dẫn thủy độc đáo, và kèm vào kinh Coran, cũng từ truyền thống tôn giáo vùng Trung-Cận Đông, họ mang tới châu Phi những giá trị mới. Đế quốc Anh, thống trị mặt biển, khai mào cùng một số nước Âu châu chính sách thuộc địa, mang theo hành trang những tư tưởng thời Phục Hưng và Khai Sáng. Đế quốc Mỹ, thắng Thế Chiến II, chia thế giới thành hai, rồi đi rao giảng những giá trị Dân chủ, Tự do…
Kể sơ như vậy, dẫu biết là không đầy đủ, nhưng tôi vẫn nói nhằm nhấn mạnh hai điểm sau: điều kiện cần để thành Đế quốc là lực lượng quân sự và kỹ thuật (kể cả kỹ thuật chiến tranh) cao; và điều kiện đủ là một hệ thống giá trị mới đi kèm, có khả năng thay thế những giá trị cũ kỹ lỗi thời. Về điểm đầu, TQ còn khá lạc hậu so với tiềm lực quân sự những nước tiên tiến. Về điểm thứ hai, thật khó tưởng tuợng nổi một hệ thống giá trị thời Xuân Thu-Chiến Quốc xưa hàng mấy ngàn năm lại có thể ảnh hưởng lên những con người thời đại hôm nay, với những phương tiện truyền thông hiện đại.
Dù có lập 70 Văn Miếu thờ Đức Khổng ở nhiều nơi trên trái đất, và mặc dầu không có ác cảm gì với nhà tư tưởng này, tôi vẫn tự thấy mình quả rất khó chấp nhận khi tưởng tượng ra một thanh niên da đen sì sụp lạy Đức Khổng, miệng lẩm nhẩm "Quân", "Sư", "Phụ"…như thứ bùa chú để giữ ổn định cho những vị lãnh đạo Phi châu. Việc đi xây Văn Miếu này chứng tỏ những nhà lãnh đạo TQ đang bế tắc trong sự tìm kiếm một mô hình văn hóa có giá trị phổ quát toàn cầu ở ngưỡng cửa thế kỷ 21 này.
Bàn cờ mới - Thế trận mới
Năm 2010 tới đây là một năm bản lề. Ở khía cạnh lạc quan như chuyên gia nói kinh tế Tây Âu và Mỹ sẽ tăng trưởng - nhưng chừng mực nhất định. Ở góc độ bi quan, nhiều người cho rằng kinh tế sẽ trồi sụt kiểu chữ W, vì vẫn còn bong bóng, và những cứ liệu căn bản không có gì mới mặc dù giá chứng khoán có tăng từ tháng 3 – 2009.
Quay lại thời kỳ Cục dự trữ Liên Bang Mỹ bơm hơn một ngàn tỉ vào nền kinh tế hầu cứu ứng nan đề "cạn nguồn" tín dụng - lý do khiến những đại công ty tài chính và ngân hàng không cho vay, cơ xưởng đình trệ, tức nền kinh tế "thật" suy thoái. Tín dụng (tiền tệ) là giấy, ảo, và là đơn vị trung gian giữa mua và bán những mặt hàng thật ( như trả lương lao động, mua nhiên vật liệu… chẳng hạn). Trên lý thuyết, bản vị trung gian tín dụng không tác động lên nền kinh tế "thật", nhưng trong thực tế cuộc trầm thoái vừa qua, thì không thế.
Tại sao? Giới tài phiệt đã đi qua chức năng truyền thống của ngân hàng, lao vào hoạt động đầu cơ may rủi qua những quĩ đầu tư, và ngay khi được hỗ trợ, họ giữ tiền chứ không cho vay để bôi trơn hoạt động kinh tế "thật". Bằng chứng là: vài tháng sau khi nhận tiền, khi chính phủ Mỹ định kiểm soát "tiền thưởng" của lãnh đạo những tập đoàn kinh tài vẫn lên đến 900 triệu đô (trong năm 2008 thua lỗ), họ đòi trả lại tiền đã nhận và từ chối không cho chính phủ Mỹ "điều tiết" tiền thưởng của họ! Mặc dù tân Tổng thống Obama được dư luận quần chúng ủng hộ, ông ta cũng đành "chịu thua".
Wall Street thắng Main Street, tài phiệt đã xử dụng nền kinh tế "thật" như con tin để ép nhà nước Mỹ lấy tiền dân cung ứng hỗ trợ họ. Mới đây, trong hội nghị thượng đỉnh G-20 ở Pittsburg, những điều kiện chế tài vẫn lỏng lẻo, thậm chí đề nghị đánh thuế mua bán chứng khoán để giới hạn hoạt động đầu cơ thôi mà cũng không được thông qua. Với lãi suất hiện ở mức bằng 0, người ta cứ vay đôla mà không phải trả lãi, mang đi mua chứng khoán ở những nơi giá trị tiền tệ tăng lên so với đồng đôla, tạo ra khả năng thổi những quả bong bóng mới trên thị trường. Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy mạnh miệng lên tiếng nhiều lần, cho rằng tương lai của kinh tế tư bản thị trường mấp mé bờ vực phá sản với sự lũng đoạn của khu vực tài chính - ngân hàng, nhưng tiếng ông dường như rơi vào thinh không. Đây có lẽ là vấn đề cam go nhất của nền kinh tế tư bản chủ nghĩa: "ảo" thắng "thực", và tài phiệt chễm chệ trên đầu mọi người (kể cả tổng thống, thủ tướng, quốc hội) ở những quốc gia dân chủ tiên tiến.
Sau trầm thoái, phân bố quyền lực kinh tế (và chính trị, như hệ luận) sẽ khác. Bên mất đi, hay suy giảm là các nước Mỹ, Nhật, Tây Âu và những nước Đông Âu mới gia nhập Cộng đồng châu Âu. Bên được là những nước nhiều tài nguyên, như Brazil, Nga, Úc, Canada. Còn TQ vẫn tiếp tục tăng trưởng, và nhân cơ hội sử dụng đôla đi buôn tài nguyên và đi "buôn vua" - kiểu Lã Bất Vi thời Chiến quốc, chắc sẽ phát huy trong một chừng mực nhất định vị trí của mình. Ở châu Phi, TQ giữ vai bảo kê cho những chính quyền độc tài, thao túng quyền lực chính trị địa phương, khai thác tài nguyên đồng thời để lại di sản là môi trường bị hủy hoại, mượn tiếng sử dụng lao động để di dân hòng đối phó vấn đề nhân mãn (ở mẫu quốc), tìm cách kiểm soát và điều hành yếu tố sinh tử là nguồn nước.
Về thực lực khoa học - kỹ thuật, TQ chưa phải là tiên phong. Và mang những giá trị phong kiến Khổng-Mạnh ra rao giảng như hệ lý luận trụ cột cho phương thức "ổn định để phát triển" đúng là đi giật lùi ít ra hai ngàn năm. Trong tình huống trầm thoái kinh tế toàn cầu, với túi đôla khổng lồ, TQ hoàn toàn có khả năng bành trướng. Nhưng mức độ phủ bóng của Trung Quốc chỉ trong một chừng mực, vì khi tương đối ổn định, những cường quốc kinh tế khác sẽ không thể ngồi yên xem con Rồng Trung Quốc tự do vẫy vùng mãi. Phi châu là chiến trường của cuộc xâm lăng kinh tế thế kỷ 21, và sự cố Tân Cương hẳn sẽ tác động tiêu cực lên cách người Phi châu - mà đa số theo đạo Hồi nghĩ - về khả năng hợp tác "hài hoà" với Bắc Kinh.
Tóm lại, thế giới thế kỷ này là thế giới đa cực: điều này rất tích cực, cho phép những nước chưa phát triển - trong đó có Việt Nam - thời cơ hợp tác đa phương với mọi đối tác. Quốc gia nào khép mình bó chặt vào bất cứ một quan hệ đơn phương nào cũng là tự nhốt mình trong cũi.
Quan hệ phức tạp Việt - Trung
Dân gian có câu "bán anh em xa mua láng giềng gần". Đó là trong việc cưu mang nhau. Nhưng nếu không cưu mang mà còn ngược lại, thì Việt Nam rất cần anh em xa để "hài hòa" các mối quan hệ. Hai lần Bắc thuộc mà Việt Nam chưa biến thành quận huyện TQ là điều thần kỳ. Ai đó coi chuyện Việt Nam phải vào quỹ đạo kinh tế của TQ như điều tất yếu hiển nhiên là một sai lầm chiến lược mà hậu quả là truyền đời.
Người Việt đã đổ ra không biết bao nhiêu xương máu và nước mắt để giữ nước. So với thời Nguyên Mông lùa quân sang xâm chiếm nước ta vào đời nhà Trần thì có hai điều phải xác minh ngay. Tương đối mà nói, Nguyên Mông xưa hùng cường hơn TQ ngày nay nhiều (đặt trong bối cảnh lịch sử từng thời kỳ). Và họ dùng quân sự để thôn tính nước khác, vì cách đây 500 năm chưa có những hình thái khác. Ở thế kỷ này, dùng giải pháp quân sự đi xâm lăng là bất cập. Thay vào đó là xâm lăng kinh tế, với sự đồng lõa của quyền lực chính trị địa phương. Thâm-và-hiểm hơn nữa, song song với kinh tế là xâm lăng văn hóa qua phim ảnh, sách báo, truyền hình, xây Văn Miếu, tượng đài… cho chiến lược đồng hóa.
Trở lại đời nhà Trần, Vua gọi họp Hội nghị Diên Hồng tìm đồng thuận toàn dân. Trần Hưng Đạo bỏ thù nhà để lo đền nợ nước, quan tướng một lòng, không chia rẽ vì cái tư riêng, góp sức với nhau cứu lấy sơn hà. Đời nay, thiển nghĩ cũng phải vậy. Xin hãy chấn dân khí, vì dân là nguồn lực chính giữ nước. Nước nhỏ, chúng ta hòa hiếu (theo nghĩa khác hẳn "bạc nhược"). Nằm sát nách một thế lực lớn, chúng ta tránh đụng độ, "nhu" hơn là "cương" - "như" hiểu theo nghĩa không có nghĩa là nằm chết nhẹp. Không "tham-sân-si", nhưng cũng không "bài xích" một người-láng-giềng-lớn. Chúng ta đã từng chung sống hòa bình với nhân dân TQ. Chúng ta có thể tiếp tục sống với họ, bên cạnh họ, trong khuôn khổ "tương kính tương thân".
Ngoài ra, còn kể đến các "anh em xa" - hiểu rộng ra là cả cộng đồng quốc tế muốn xây dựng một thế giới công chính. Phần tôi, tôi tin là có một nhân loại tiến bộ, công bằng, hành xử có chuẩn mực đạo lý, không làm ngơ trước "bá quyền". Người Việt Nam - không chỉ lớp lãnh đạo và chính quyền, làm thế nào để được sự hỗ trợ anh em vừa nói là điều đáng suy ngẫm. Và đó là yếu tố cho phép chúng ta tiếp tục tồn tại như một dân tộc.


Vài suy ngẫm về TQ của chuyên gia.

 Nhân đọc bài "chuyện ít biết về quan hệ Việt Trung thời chống Mỹ "trên blog Quê Choa, thấy hay quá. Quan hệ này thật phức tạp, lúc nào cũng như đi trên dây, không thể coi thường. . Về vấn đề này ,Blog của nhà văn NQL có nhiều bình luận hay (cũng có nhiều bình luận chưa hay!) http://quechoablog.wordpress.com/2009/09/29/chuy%E1%BB%87n-it-bi%E1%BA%BFt-v%E1%BB%81-quan-h%E1%BB%87-vi%E1%BB%87t-trung-th%E1%BB%9Di-ch%E1%BB%91ng-m%E1%BB%B9/
Sự việc này không mới, đã được những người lãnh đạo đất nước ở mọi thời kỳ biết đến. Bài sau đây là một ví dụ. Đọc xong tôi không ngờ là nó đã được viết ra từ năm 2005 bởi ông: Dương Danh Dy, trước khi về hưu năm96, ông là tổng lãnh sự VN tại Q.Châu-TQ. 

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

Họ không biết tôn trọng đạo lý và không muốn bảo vệ chế độ?


Qua báo chí, nhất là VNN, biết được vụ án "buồn cười" và vô lý nhất trên đời này. Muốn viết cái gì đó để bày tỏ suy nghĩ của mình. Ngước lên, đã thấy 2 nhà văn to đùng có lời vàng ngọc... mà lại đúng ý mình quá cơ. 
 Cách đây lâu lâu, khi nhìn thấy báo chí đưa tin, tôi vẫn nghĩ là vớ vẩn, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi, chắc là có chỗ nào đó thiếu sót... nhưng rồi, sự việc ko đơn giản như tôi nghĩ, như tôi mong đợi. Chỉ mong, khi có ý kiến của ĐT. L.H.Anh BT Bộ Công An, Thủ tướng N.T.Dũng thì công lý mới được thi hành. Chỉ mong, cuối cùng ai đó phải xin lỗi anh hùng lao động TKĐM Trần Ngọc Sương, dẫu rằng sau khi đày đoạ bà như thế, xin lỗi là chẳng bao giờ đủ...


Họ không biết tôn trọng đạo lý và không muốn bảo vệ chế độ?
Hồ Bất Khuất (blog Nghệ nhân huyện Quỳnh)
http://vn.myblog.yahoo.com/batkhuatho/article?mid=1863

Cái gọi là “vụ án lập quỹ trái phép” ở Nông trường sông Hậu gây nên sự chú ý trong cả nước không phải vì tính chất nghiêm trọng của vụ việc, mà vì người bị truy tố và cái cách người ta truy tố. Người bị truy tố là nữ Anh hùng Trần Ngọc Sương, con của Anh hùng Trần Ngọc Hoằng. Hình như người ta muốn kết tội bà Sương bằng mọi giá, kể cả việc vi phạm quy trình tố tụng hình sự. Trong phiên phúc thẩm diễn ra ngày 19/11/2009, Thẩm phán Nguyễn Văn Trinh lớn tiếng:

Nông trường Sông Hậu đến nay vẫn là 100% vốn Nhà nước"(...) "những gì có được là tài sản Nhà nước" (...) "không chấp nhận những lời biện bạch của các bị cáo không chấp hành các quy định quản lý kinh tế do Nhà nước quy định" (...) "không chấp nhận việc các bị cáo khai sử dụng nguồn quỹ này qua ý kiến của ban chấp hành công đoàn" (...) "những người có công tạo ra của cải vật chất cho nông trường đã được hưởng lương và được khen thưởng" (...) "hành vi của các bị cáo đã gây thiệt hại cho Nhà nước" (...) "trong các báo cáo tài chính hằng năm của nông trường không có bất kỳ kiến nghị gì với các cơ quan cấp trên trong việc giúp đỡ những khó khăn của nông trường"...

Một số bài báo cho rằng, đây là những lời đanh thép, tôi thì lại thấy những lời này khuôn sáo, mù mờ, vô hồn, vô cảm...  Chữ  “Nhà nước” được  nhắc  lại nhiều lần, dường như là chỗ dựa duy nhất cho những lời buộc tội vu vơ. “Hành vi của các bị cáo đã gây thiệt hại cho Nhà nước...”. Xin hỏi: Nhà nước thiệt hại ở chỗ nào, khi từ một vùng sình lầy hoang vắng biến thành một cơ sở kinh tế - xã hội tầm cỡ như Nông trường sông Hậu? Cái số tiền mấy tỷ đồng dùng để đi nước ngoài phải được xem như là một loại đầu tư, vì rất có thể, không có những chuyến đi đó, Nông trường sông Hậu đã không có được cơ ngơi như ngày nay.
 Hơn nữa, Luật sư Nguyễn Đăng Trừng chứng minh "chỉ riêng tổng tiền xuất nhập khẩu lúa gạo, phân bón ở Nông trường sông Hậu từ 1998-2003 đã là hơn 192 triệu USD. Theo quy định của Bộ Tài chính, 3% số tiền trên được phép chi cho hoa hồng, môi giới... tính ra là hơn 5,7 triệu USD. Được xài số tiền cỡ đó, mà bà Sương chỉ dùng hết hơn 2 tỷ để đi công tác, tôi nghĩ phải khen bà là quá tiết kiệm".
Vậy căn cứ vào đâu, ông Thẩm phán Trinh cho rằng, các bị cáo đã gây thiệt hại cho Nhà nước?
Trong việc lãnh đạo và làm kinh tế ở Việt Nam mấy chục năm qua, một số người có trách nhiệm, thông minh, giàu bản lĩnh đã “xé rào” để làm cho dân đỡ khổ hơn. Ví dụ, Bí thư Tỉnh Uỷ Kim Ngọc không chỉ làm sai các quy định về quản lý kinh tế, mà còn làm trái cả chủ trương, đường lối, nghị quyết. Ông đã dám thực hiện khoán hộ và chấp nhận án kỷ luật chỉ vì muốn người dân của tỉnh ông đỡ đói. Sau này, việc làm của ông đã trở thành cơ sở để thực hiện khoán trong nông nghiệp, mang tới sự no đủ như ngày nay. Việc làm dũng cảm của ông đã được ghi nhận và tôn vinh: ông đã được truy tặng huân chương cao quý cảu đất nước, một đường phố ở thành phố quê hương đã mang tên ông.
Còn việc làm của bà Ba Sương đơn giản và sáng rõ hơn nhiều. Bà cũng được tôn vinh ngay khi đang còn sống. Ấy thế mà bây giờ người ta lại muốn sổ toẹt vào sự tôn vinh ấy.

Trong vụ án Nông trường sông Hậu, Luật sư Nguyễn Trường Thành cho rằng vụ án “Lập quỹ trái phép” mà tòa án đang xét xử thì hồ sơ vụ án hoàn toàn không có các quyết định phân công Phó thủ trưởng cơ quan điều tra chỉ đạo điều tra vụ án; không có quyết định phân công cho các điều tra viên nhiệm vụ điều tra vụ án. Mặt khác hồ sơ vụ án cũng không có quyết định phân công Kiểm sát viên thực hành quyền công tố và kiểm sát điều tra vụ án “Lập quỹ trái phép”".
Vì vậy, theo luật sư Thành, theo quy định của điều 34, 35, 36 và 37 của Bộ Luật Tố tụng hình sự thì hoạt động điều tra, truy tố là bất hợp pháp. Luật sư Nguyễn Trường Thành còn dẫn ra hàng loạt dấu hiệu khác mà ông cho rằng đã vi phạm luật tố tụng hình sự trong quá trình điều tra vụ án "Lập quỹ trái phép" tại Nông trường sông Hậu. Cụ thể, ông Thành cho rằng việc đưa Nông trường sông Hậu là nguyên đơn dân sự của vụ án vào quy trình tố tụng, đặc biệt chỉ trước 4 ngày khi đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm, chứ không phải từ trong giai đoạn điều tra, là vi phạm điều 52 luật tố tụng hình sự.
Nếu những ý kiến của luật sư là đúng, tôi rất thất vọng về phiên toà vừa qua. Người đứng dưới Quốc huy, lớn tiếng tuyên bố nhân danh công lý, nhân danh nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, lại vi phạm luật tố tụng hình sự thì còn gì để nói nữa?! Những điều luật sư đã nói giữa phiên toà, cần phải được làm rõ đúng sai. Ở hai phiên toà cấp địa phương (toà án huyện và thành phố), vấn đề này đã bị lờ đi, thì cấp trung ương (Toà án Tối cao) phải làm sáng tỏ điều này. Nếu không, Uỷ ban Pháp luật của Quốc hội (cơ quan lập pháp có quyền lực cao nhất) phải vào cuộc để giải toả mọi nghi vấn của công luận.
Bà Trần Ngọc Sương có ít nhất là hai cơ hội nữa để  đưa sự việc ra công luận, bảo vệ quá khứ oanh liệt của mình và gia đình mình. Thứ nhất, đó là Toà án Tối cao sẽ thụ lý phiên toà. Thứ hai, Uỷ ban Pháp luật của Quốc hội sẽ đảm trách việc này. Hy vọng ở những cấp đấy, mọi việc sẽ được gọi tên.
Thật ra, chúng ta phải làm rõ ràng việc này vì đạo lý của dân tộc và để củng cố niềm tin vào chế độ. Còn với bà Ba Sương, bà chẳng cần gì nữa. Dù người ta có cố tình bôi bẩn, bà vẫn trong sáng. Bằng việc cống hiến cả cuộc đời mình cho Nông trường sông Hậu, cuối đời vẫn phải đi ở nhờ, đã chứng tỏ sự vô tư của bà. Rồi có tới 110 người ký đơn xin tù thay cho bà, như vậy đủ biết bà được kính trọng, yêu thương cỡ nào.
Có một điều khó hiểu là tại sao toà án ở Cần Thơ lại hăng hái và kiên trì buộc tội bà Trần Ngọc Sương đến thế? Để bảo vệ sự nghiêm minh của luật pháp thì không phải rồi, để hạ uy tín của bà và kiểm soát Nông trường sông Hậu cũng không đúng nốt, vì bà Sương đã về hưu. Ước gì biết được mục đích đích thực của những người muốn buộc tội bà Sương, phải chăng vì lòng tự ái vặt vãnh? Nhưng dù sao cách làm này cũng hèn hèn thế nào ấy, vì phải chờ khi bà về hưu rồi mới khởi tố, mới kết tội. Tại sao không làm những việc này khi bà Sương còn là Giám đốc?
Suy từ lời nói của người bạn tôi là thẩm phán Toà án Tối cao thì các quan toà ở Cần Thơ không biết tôn trọng đạo lý và không muốn bảo vệ chế độ. Nhưng nhiều người trong chúng ta muốn điều này chứ?
Chúng ta vẫn còn cơ hội, chỉ cần chúng ta trung thực và không hèn nhát.

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Hoàng Hải Vân: Thiền sư Lê Mạnh Thát và những phát hiện lịch sử chấn động

Hoàng Hải Vân: Thiền sư Lê Mạnh Thát và những phát hiện lịch sử chấn động

Lại Trung Quốc- nỗi sợ hãi tiềm tàng của người Việt ? Không thể không nói

Sáng dậy muộn, ngủ như chết rồi, tối qua mấy anh em nhậu nhẹt tưng bừng. Say- không nhớ gì nữa, không nhớ là mọi người đã về như tế nào, sao ko ngủ lại? có cuộc gọi nhỡ của Vinh lúc gần 12h. Gọi DT lại ko thấy trả lời. Không nhớ là mình đã dánh răng chưa nữa. Say cả chấy.
Chui lên mạng, và lại thấy ngay: TRUNG QUỐC

Mình có sợ Trung Quốc không nhỉ? Đất nước rộng lớn, với bao thắng cảnh đẹp đẽ, bao kỳ quan -
công trình kinh khủng khiếp. Đất nước của Tây du ký- Tam Quốc chí, đất nước của Thiếu lâm tự, của Anh hùng xạ điêu... tỷ tỷ thứ khác nữa, thứ gì cũng làm người Việt mình thán phục, kinh ngạc.(kể cả cái tốt lẫn cái xấu). và câu cửa miệng: Thâm như Tàu
Tìm được 1 bài dịch công phu về cuộc chiến tranh 79: Một đánh giá lại cuộc chiến Việt Trung-1979 Đây là đường link (http://bauxitevietnam.info/c/18342.html)

Bài này công phu lắm, có cả tài liệu gốc nữa.
Lại có một bài viết của KTS Trần Thanh Vân, đăng trên blog của NV N.Q.Lập (http://quechoablog.wordpress.com/2009/11/21/khong-th%E1%BB%83-khong-noi/#more-2726)

Không thể không nói

PHẦN I

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

Giao su Tuan

Doc duoc 1 bai viet dang chu y. Sau day la link tuan's blog: Tác giả ma, kĩ nghệ dược, và y khoa.
Tháng Hai vừa qua, tập san New England Journal of Medicine, một tập san y khoa danh giá nhất trong ngành y, bắt buộc phải rút lại một bài báo của nhóm tác giả thuộc trường Imperial College (London) và Viện Tim về điều trị bệnh tim, sau khi phát hiện rằng nhóm tác giả chẳng có dính dáng gì đến công trình nghiên cứu. Sự lừa dối chỉ được phát hiện khi bác sĩ Hubert Seggewiss (người Đức), một trong 8 tác giả, gọi điện cho ban biên tập của tập san và nói rằng ông chưa bao giờ nhìn thấy bản thảo bài báo, và cũng chẳng có đóng góp gì cho bài báo, ông yêu cầu lấy tên ông ra khỏi bài báo.

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Một chút hồi tưởng lãng mạn

Ngày xưa, lâu lắm rồi, tôi còn hay lang thang trên mạng . Lang thang có nghĩa là vào trang TTVNonline rồi vào các diễn đàn... không có chủ định gì. Có 1 nhân vật trên diễn đàn nào đó của trang này, tôi không nhớ và cũng không nhớ cả tên của anh này (hay cô này ?) nhưng anh ta có 1 khẩu hiệu (kiểu như blogroll) mà tôi rất nhớ vì nó gợi cho tôi nhiều kỷ niệm về những ngày còn bé (tuy có rất nhiều khẩu hiệu khác dí dỏm thông minh, hài hước....) Đó là câu trích
Quân xâm lược bành trướng dã man đã giày xéo mảnh đất tiền phương.
Lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương.
Đất nước của ngàn chiến công vẫn sục sôi khí thế hào hùng.
Những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa đang gọi tiếp thêm những bản hùng ca.

Tôi chắc chắn rằng người này không viết vì mục đích chính trị, vì phần lớn các diễn đàn tôi xem chỉ là về máy tính, phần mềm, điện thoại, trò chơi lăng nhăng thôi (vả lại , TTVNonline không có mục chính trị đúng không nhỉ) Câu hát mà tôi cũng không nhớ của ai sáng tác, bài hát tên là gì, mở đầu thế nào, kết thúc bằng câu hát gì, nhưng tôi nhớ rất rõ là nó gắn liền với tuổi thơ của tôi, tôi hay nghe thấy đâu đó, có khi trên đường đi học về, có khi từ đài phường sáng chủ nhật (hồi ấy thứ bảy vẫn đi học, đi làm), hay trên vô tuyến??? Một vài lần, tôi cố nhớ, cố tìm trong ký ức của mình nhưng không được, vậy thôi, cũng không nghĩ nhiều đến nó nữa. Nó chỉ gợi lại trong tôi 1 thời gian khổ, nhưng vui vẻ , vô tư, chỉ đi học và chơi đùa với bọn trẻ con trong xóm, có anh, có bạn trai, có mấy đứa con gái, có mấy chị trong ngõ nhỏ...Có cây ổi cành nhẵn bóng do chúng tôi trèo lên hàng ngày, có cây hồng xiêm rợp bóng mát bốn mùa, có cây hoa hoàng lan thơm ngát nhưng không thằng nào dám trèo vị thân cây bị mục , dễ gẫy. Có cả 1 cây khế nhỏ, hoa tím đẹp lắm, quả thì chua ơi là chua. Bọn con trai đi học về là chơi bi, chơi xèng, chơi quay, chơi súng gỗ bắn diêm, chơi ống "phốc" với đạn là quả cơm nguội lấy từ hàng cây cơm nguội ngoài đường...hè về có thêm tiết mục đi bắt ve và đổ dế, làm diều nhỏ tí như quyển vở 5 hào 2...
Thời gian trôi qua, lâu rồi, tôi không còn vào mạng để lang thang nữa. Vào chỉ để tìm thông tin cần thiết, đọc vài trang VNexpress... rồi thôi, tên và mật khẩu vào mạng TTVN online của tôi cũng không còn nữa. Bỗng nhiên, tôi bị bắt đi học 3 tháng ở Tây. Cái đoạn trường này tôi cũng đã nếm rồi, 12 tháng rưỡi năm 99-2000 và 6 tháng rưỡi năm07. Tôi cự tuyệt mà không được, vợ cũng muốn tôi đi, bạn bè bảo: nên đi, tuy tôi không muốn tí nào (2 con gái của tôi cũng không thích cho bố đi)nhưng cũng đành nhắm mắt đưa chân sang Tây . Vậy là, tự đi chợ, tự nấu cơm, tự ăn, tự cân đối tài chính, suốt ngày thui thủi 1 mình, ăn 1 mình, rượu cũng 1 mình...cũng may là lần này có internet 100%. Thế là tôi viết blog, như một dạng nhật ký, tâm sự với chính mình. Tôi không thích làm lãnh đạo, ko thích chính trị- khó hiểu lắm, nhưng sang đây, rỗi rãi, đọc nhiều báo, xem nhhiều bài viết mà bình thường ở nhà tôi không có thời gian để xem, để quan tâm...Và 1 vấn đề tế nhị- mọi người tránh nói đến nhiều- lại chui tọt vào đầu tôi, vấn đề biên giới VN_TQ. Nó là nỗi hiểm nguy tiềm tàng, sự cảnh giác tiềm tàng trong đầu mọi người VN. Ai cũng cảm thấy nó. Đêm qua tôi nằm mơ thấy mình lại đánh nhau với TQ. Hà nội như thời kỳ 46-47 toàn quốc kháng chiến...Không còn lãng mạn như thời trẻ, nghĩ đến chiến tranh là thấy dũng cảm, anh hùng, vinh quang... mà tôi thấy sợ, tôi nghĩ ngay đến các con...Chỉ có trẻ con và phụ nữ là khổ nhất, khốn nạn nhất thôi... tôi lo sợ đến tỉnh cả ngủ, và câu hát kia lại hiện về trong tâm trí, chỉ 1 đoạn thôi, không sao nhớ ra được nữa. 3h đêm, tôi hạ quyết tâm phải tìm bằng được bài hát đó vào ngày hôm sau!!! Bài hát hay thật, đi vào lòng người (lòng tôi), nghe đồn chỉ 1 đêm nhạc sỹ Phạm Tuyên đã sáng tác ra: "Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới", đó là đêm 18-2-1979 . Tôi thích lời hát, tôi thấy thật cảm động, lời hát đi ra từ trái tim (tất nhiên của người VN thôi)

Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới.
Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới.
Quân xâm lược bành trướng dã man đã giày xéo mảnh đất tiền phương.
Lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương.
Đất nước của ngàn chiến công vẫn sục sôi khí thế hào hùng.
Những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa đang gọi tiếp thêm những bản hùng ca.
Việt Nam, ôi nước Việt yêu thương.
Lịch sử đã trao cho Người một sứ mạng thiêng liêng.
Mang trên mình còn lắm vết thương,
Người vẫn hiên ngang ra chiến trường.
Vì một lẽ sống cao đẹp cho mọi người : Độc lập, Tự do

Đoạn video trên tôi lấy từ youtube. Internet kinh thật. Có mọi thứ trên đời...

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Biển Đông

Bản đồ trích dẫn từ trang web của ĐH. Stanford. Mỹ. Biển Đông họ không gọi là South China Sea mà gọi là East Asian Seas.

Sáng nay ở Marseille, trời u ám, mưa, thỉnh thoảng le lói 1 mảng trời xanh và nắng qua những tầng mây xám xịt . Có những lúc tôi cũng nhìn thấy máy bay, trên cao, trên hẳn các tầng mây xám, vẽ trên nền xanh ngắt 2 hàng khói trắng, rồi bầu trời lại chìm vào trong lớp mây nặng trĩu là lạnh ngăn ngắt.
Tiếp theo 3 lát bánh mỳ xốp, Tây nó gọi là "brioche", chắc chỉ cho trẻ con, là 1/2 quả táo -sót từ hôm qua, và cafe Brésil hẳn hoi nhé. Thong dong chui vào cái mạng lùng nhùng và quyến rũ tên là internet, tôi đọc được 1 bài báo , của BBC, tuy không nói lên gì nhiều, nhưng cũng mang lại cho tôi 1 hơi thở nhẹ nhõm, một chút ánh nắng trong buổi sáng sớm của ngày hôm nay. Tôi copy ra đây (chứ không để link, sau tìm khó- vả lại mình cũng đã nói rõ nguồn gốc rồi )

Cam kết hòa bình


Bản đồ Biển Đông và đường lưỡi bò của Trung Quốc

Biển Đông hiện đang là một chủ đề nóng ở Việt Nam, được thảo luận không chỉ trong chính giới, mà trên báo chí và trong dư luận người dân.

Trong bối cảnh căng thẳng ngày càng gia tăng, đã có người nhắc tới khả năng xảy ra xung đột vũ trang trong khu vực này.

Tiến sỹ Stein Tonnesson, giám đốc Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế tại Oslo, Na Uy, vừa có chuyến thăm và làm việc hai tuần tại Việt Nam. Đài BBC đã hỏi chuyện ông quanh chủ đề Biển Đông:

Tiến sỹ Tonnesson: Tôi đang nghiên cứu đề tài về hòa bình: nền hòa bình nhiều thập niên nay tại Việt Nam như thế nào và làm sao để duy trì hòa bình trong thời kỳ mới, cả trong nước lẫn trong quan hệ với các nước láng giềng.

Khi nói tới duy trì hòa bình, một mảng rất quan trọng cần nhắc tới là quan hệ Việt Nam - Trung Quốc. Cả hai nước đều còn nhớ cuộc chiến khủng khiếp năm 1979 và những năm quan hệ nhiều vấn đề tiếp sau đó.

Thế nhưng nay biên giới đất liền đã được phân định và đặt mốc, tuy còn một số vấn đề nhỏ nhưng hai bên cam kết sẽ hoàn tất quá trình này trong năm nay.

Chỉ có một số thách thức cho hòa bình trên biển. Ngư dân của cả Trung Quốc và Việt Nam đều tỏ vẻ bức xúc trước hoạt động của phía bên kia, cho nên có thể sẽ nảy sinh một số xung đột. Rồi trong lĩnh vực khai thác dầu lửa, cũng đã có bất đồng lớn.

Cả Việt Nam và Trung Quốc sẽ đều có lời qua tiếng lại phản đối mỗi khi nước bên kia có động thái mới trên những đảo mà họ cùng tuyên bố chủ quyền.

Tuy nhiên tôi cho rằng xấu nhất sẽ là các vụ việc đụng độ nhỏ, không có khả năng chuyển thành chiến tranh. Tôi nghĩ cả Việt Nam và Trung Quốc đều muốn có giải pháp hòa bình cho vấn đề Biển Đông.

BBC: Trong kỳ họp Quốc hội đang diễn ra, một số dân biểu Việt Nam có đặt vấn đề thành lập dân quân tự vệ biển, tức là trang bị vũ khí cho cá nhân và đơn vị làm kinh tế ở ngoài khơi. Ông nghĩ sao về ý tưởng này?

Tiến sỹ Tonnesson: Tôi nghĩ trang bị vũ khí cho ngư dân là một ý tưởng nguy hiểm và thiếu trách nhiệm. Có lẽ nó bắt nguồn từ tình cảm dân tộc chủ nghĩa, hoặc dưới áp lực của một số nguồn dư luận.

Chuyện này cũng xảy ra ở Trung Quốc. Nếu như anh trang bị súng đạn cho ngư dân để đánh lại lực lượng tuần duyên hay tàu hải quân thì đó là cách thức ngắn nhất để đi đến chỗ đối đầu và xung đột.

ôi hy vọng và tin tưởng rằng chính phủ Việt Nam sẽ đủ tinh thần trách nhiệm để tránh đưa ra quyết định như vậy.

BBC: Vậy theo ông, Việt Nam phải làm gì trong bối cảnh căng thẳng gia tăng tại Biển Đông?

Tiến sỹ Tonnesson: Tôi đặt tầm quan trọng đặc biệt nhất lên việc hợp tác giữa các quốc gia liên quan tại khu vực Biển Đông trong lĩnh vực nghề cá và duy trì trữ lượng thủy hải sản.

Hiện nguồn cá đang có chiều hướng cạn kiệt, và hàng triệu dân sống xung quanh Biển Đông dựa nhiều vào nguồn cá này. Đây là một trong các lý do tại sao ngư dân lại tỏ ra bức xúc - nay họ không còn cá để đánh bắt nữa.

Vậy cho nên điều cần thiết là tất cả các nước tìm thấy một cơ chế hợp tác chung để quản lý và khai thác nguồn lợi hải sản.

Tôi cũng muốn nhắc tới vai trò của Trung Quốc.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với gần như toàn bộ Biển Đông, theo quy hoạch đường lưỡi bò, hay đường chín điểm của họ. Đây là tuyên bố không thể chấp nhận được, và không có cơ sở nào hết theo luật pháp quốc tế.

Tôi nghĩ là chính tại Trung Quốc cũng ngày càng có nhiều người nhận ra sự thật này, có thể họ chưa thể nói ra vì đây là một phần trong nghị trình dân tộc chủ nghĩa ở trong nước họ.

Nhưng rồi dần dần, Trung Quốc cũng sẽ phải lặng lẽ từ bỏ tuyên bố này để quay lại cơ chế thỏa thuận song phương và đa phương với các nước có liên quan, dựa trên luật pháp quốc tế.

Cách giải quyết có thể là Trung Quốc thừa nhận rằng phần lớn các đảo ở Biển Đông đều quá nhỏ để có thể tuyên bố chủ quyền thềm lục địa và chấp nhận khai thác 12 khu kinh tế gần bờ của mình. Đây là trách nhiệm của Trung Quốc và các nước trong khu vực thông qua biện pháp ngoại giao có thể thuyết phục Trung Quốc đi theo ý tưởng này.

BBC: Vào thời điểm này, thì việc Trung Quốc "lặng lẽ từ bỏ tuyên bố chủ quyền" của họ xem ra là điều khó tưởng tượng, thưa ông?

Tiến sỹ Tonnesson: Đa số những người mà tôi nói chuyện thì đều cho rằng là chuyện này khó xảy ra, nhưng tôi thì lại nghĩ là nó hoàn toàn có thể.

Tôi nghĩ Trung Quốc, trong vị trí cường quốc, phải dựa vào luật pháp quốc tế và nhiều chính sách đối ngoại của Trung Quốc đã dựa trên luật pháp quốc tế.

Vậy cho nên chính sách Biển Đông của Trung Quốc cũng cần dựa trên luật quốc tế.

Điều quan trọng đối với Trung Quốc là làm sao để khai thác nguồn lợi trong Biển Đông. Nếu Trung Quốc có thể dàn xếp với các nước để cùng khai thác dầu khí chẳng hạn, thay vì tranh chấp chủ quyền, thì điều đó có lợi cho Trung Quốc hơn và tôi cho là các nhân vật có tư tưởng tiến bộ ở Trung Quốc đang nhận thức ra điều này.

BBC: Thưa ông, được biết ông đã có cuộc gặp với cựu Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu hồi tuần trước, khi ông làm việc ở Hà Nội. Ông có thể kể cho độc giả chúng tôi biết thêm về cuộc gặp này?

Tiến sỹ Tonnesson: Thực ra cuộc gặp này đã không diễn ra một cách riêng tư như tôi muốn lúc đầu, tuy ông Phiêu tiếp tôi tại nhà riêng của ông ấy ở trung tâm Hà Nội. Tháp tùng ông ấy là một đoàn 14 người, nên tôi cũng không có cơ hội để ông ấy tiếp tôi một cách thân tình hơn.

Ông Lê Khả Phiêu tỏ ra nhanh nhẹn, khỏe mạnh, hoạt bát. Gia cảnh ông ấy cũng bình thường, tôi không thấy có gì đặc biệt.

Phần lớn cuộc nói chuyện là về các chủ đề không lấy gì làm mới mẻ đối với tôi, nhưng vào cuối cuộc gặp không khí có trở nên cởi mở hơn và tôi đã hỏi ông ấy một số câu tôi muốn hỏi.

Ông Lê Khả Phiêu tỏ ra rất tin tưởng vào việc giảm căng thẳng, tăng hợp tác giữa Việt Nam và Trung Quốc. Ông nhắc tới 16 chữ vàng mà lãnh đạo hai bên đạt được và tin chắc là hai nước sẽ duy trì được hòa bình.

Tôi cũng chứng kiến quan điểm này trong các tiếp xúc với giới quân sự ở Việt Nam và tất nhiên ông Phiêu từng trong quân đội nên ông ấy có thể nói thay nhiều vị tướng lĩnh.

Tất nhiên tôi hiểu là trong một số bộ phận dân chúng, tình cảm ghét Trung Quốc và dân tộc chủ nghĩa là có thật. Nhưng chúng ta nên nhớ là dân tộc chủ nghĩa tồn tại ở bất cứ đâu, ở Việt Nam, Philippines, Đài Loan và cả Trung Quốc nữa.

Điều quan trọng là tôi có cảm tưởng những người tôi tiếp xúc ở Việt Nam, họ đã qua chiến tranh và hoàn toàn không hề muốn chuyện này quay trở lại.

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

người Việt Nam ít nói cảm ơn, xin lỗi và chào

Tôi có nhận xét là người Việt nam mình ít nói cám ơn và xin lỗi, ít chào nhau nữa. Trong 1 khu nhà, hay trong cầu thang máy ở bệnh viện, ko ai quen ai, nhưng Tây bao giờ cũng chào nhau: Bon jour, nếu biết nhau, sẽ thêm 1 câu nữa Comment ca va, comment allez vouz...khi ra khoi thang máy họ nói mà không cần nhìn lại: au revoir. Nhiều khi nghe cũng thấy ấm áp lòng, dẫu biết rằng, từ chỗ bonjour đấy đến mời nhau qua nhà uống nước, hỏi thăm bố mẹ chồng con... là rất xa, thậm chí ko bao giờ. Ngược lại với người Việt, rất ít khi chào nhau trong thang máy, nhưng lại có thể rất dễ dàng vào nhà nhau ngồi chơi, xem, uống nước...nhiều khi cũng thấy buồn cười. Nhà tôi trong khu chung cư, cũng bị nhiều người xộc vào kiểu này . Cảm giác của tôi: rất khó chịu nhưng thấy vẻ mặt vô tư "innocent"của họ thì cũng đành cười xoà. Với lại, câu chào của VN mình phức tạp hơn so với Tây. Mỹ, Anh chỉ cần : Hi, good morning... Pháp chỉ cần bon jour, thế là đủ. Nhưng ở VN , nếu mình chỉ nói 'chào' thì không ổn, nói chào buổi sáng thì lại càng không bình thường, phải là chào bác, chào anh chị... nhưng xác định đối tượng lại là cả 1 sự khó khăn. Nếu thấy nữ, trẻ, chào em thì lại tưởng tán tỉnh, thường không bao giờ được đáp lại, chào chị cũng thế, nếu là nam, đứng tuổi chào anh hay chào chú. Tôi cũng có thời gian học ở tây, khi ở Tây, tôi cũng bonjour lung tung, nhưng về nhà mình thì lại thấy sao khó quá... chẳng ai hưởng ứng tôi cả

Bài này của Prof.Tuấn viết cũng rất hay

tuan's blog: Tại sao người Việt Nam ít nói “cảm ơn”?