Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

Ước gì...


Sau khi suy nghĩ về tai nạn vừa qua, có thể rút ra nguyên nhân của nó là thế này...

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Thế là "mụ" không đỡ nữa


Một ngày bình thường. Ngủ dạy, đưa con đi học. Liếc thấy con gái lớn không ngồi cạnh bố như thường lệ là đoán ngay chị chàng có gì dấu mình rồi. Chị ấy muốn mang thạch mẹ làm đến lớp mời các bạn, nhưng không dám nói với bố, sợ bố không cho...hơi bực mình 1 tí.!
Đến cơ quan, lại 1 bát mỳ ăn liền rá "vô địch rẻ" mà lại của Hàn Quốc hẳn hoi, mua tại siêu thị nhà quê...

Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

chuyện vớ vẩn, và vĩ thanh



Tối, gia đình ngồi ăn cơm, giờ phút êm đềm nhất của 1 gia đình, bố- mẹ-con... Cuối bữa, khi cái đói đã phần nào được đáp ứng, sếp lên tiếng... Mẹ có vài điều muốn nói vơi các con, Tệu thì...!!@%$*&, Pít thì...*&^!!#$, con lớn rồi phải...vv, con còn bé nhưng cũng phải...&*(^%$@!.... mẹ đề nghị các con phải .... !@#$%%^&> T, con có nghe mẹ nói không??? P- mẹ cung nói cả con đấy, con nghe chưa??? T con có vấn đề gì cần nói với mẹ ko? P , nghiêm túc đi nhé...Rồi, khoảng khắc mình lo sợ cũng đến: bố Minh!!!!???? @#$%^&*&^^%, quaayyy ra đây nghe tôi nói đây...

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Sát Thát và " Sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ" đâu nhỉ




Đại lễ 1000 năm Thăng long hoành tráng, âm nhạc được, không lai căng lắm. Các giai đoạn quan trọng trong 1000 năm qua được diễn tả: Có chiếu dời đô (ai cũng biết, không nói làm gì)

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

Buồn vãi... Argentine ơi là Argentine...



Được ăn cả, ngã về không mà

Ai cũng biết vậy, nhưng buồn làm sao. Ước gì mình là người Ác hen ti na để khóc 1 cái

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

828141-Tình ca của mọi người hay của Hoàng Việt

Mấy tháng đi miền núi, ngoài công việc ra, chỉ có cầu lông và rượu- thịt chó, xong lành mạnh nhất là đi hát. Mình chỉ có nhạc Trịnh, thêm được bài : Bài ca Hà nội của Vũ Thanh 829955 và Tình ca. Hát nhiều đến mức mình nghĩ bài này là của mình... :-)"Tình ca" - biểu tượng âm nhạc nước Việt?

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

Linh tinh.


Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2010

Vui vẻ và con rùa Rocky của Pit


Cuộc sống là vậy. Lúc buồn, rồi cũng sẽ có lúc vui chứ. Vui vì 2 con học giỏi, được học sinh giỏi của trường "nhà quê". Pít là nhớ dai ghê lắm. Chuyện lâu rồi, có lần 2 bố con chờ mẹ trước cổng chợ, tranh thủ xem 1 hàng nhỏ nhỏ bán cá cảnh.

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010

BB 9700

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2010

Buồn vui chuyện 1 bức ảnh

Vô tình tìm được 1 cái ảnh của cụ ông trong album của gia đình ông- bà em ruột của cụ ông và cụ bà ở Pháp.

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010

Buồn.

Thỉnh thoảng có những ngày như thế. Buồn...! Đang gặm nhấm quyển "Không thể tha thứ" của 1 bác sỹ Mỹ Allen Hassan- Buồn ơi là buồn, buồn cho thân phận của nhân dân trong chiến tranh. Cái ác có ở mọi nơi, sao người ta ác thế nhỉ? Ta cũng ác- Mỹ cũng ác- Tàu cũng ác. Gặp thằng bạn cũ: Tao với mày bây giờ làm gì nhỉ? làm gì hả mày ơi? trước mắt có gì hay? có chăng chỉ còn tương lai của lũ trẻ. Nhưng chúng nó sẽ ra sao trong xã hội cứ lung tung như "giao thông" này? Tại sao mình cứ buồn , chán, bất bình về cái xã hội mà mình sinh ra và lớn lên thế? mình là loại người gì? Buồn buồn sau 2 ly cà phê buổi trưa ấy...

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009

Ông nội - phần 3

Thế rồi, việc gì phải đến cũng sẽ đến. Ông cũng đến lúc phải tuân mệnh trời thôi. Ai cũng vậy hết!. Đấy là lẽ thường ở trên đời, và thật khổ sở cho những ai không thể chết... Một ngày cuối năm 07, nhận được mail của em, nói rằng ông nặng lắm, cố mà về sơm cho kịp... Bàng hoàng, buồn.. vì một lẽ chương trình đi học không do mình chủ động, vì một lẽ bao nhiêu kế hoạch riêng tư có thể bay mất... (thật ích kỷ?) chuẩn bị hết các thứ, chuẩn bị hết để về thì lại nhận được tin là mọi việc "ổn". Ổn có nghĩa là cụ sẽ không "đi ngay đâu"...

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

La òu je t'emmenerai

Bài hát nổi tiếng của Florent Pagny. Mỗi lần nghe bài hát này, ít hay nhiều mình đều bị cảm động. Nhẹ thì huýut sáo theo, nặng thì.. rơm rớm nước mắt, ngày xưa, hồi ở Clermont còn khóc rưng rức. Mỗi lần nghe bài này, mình đều nghĩ đến vợ- sau đó đến mẹ, người đang lụm cụm ở đâu đó ở Việt nam...

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2009

Tous ensemble TF1-C'est l'humanité,la fraternite



L'émission du 5 décembre 2009 samedi 05 décembre à 17h50 Tous ensemble Cette semaine, Tous Ensemble vient en aide à Karène et son compagnon Aurélien et leurs trois enfants. Après plusieurs coups du sort et faute de ressources, le couple n'arrive pas à finir sa maison. Pour tenter de faire des économies, ils vivent dans un mobile home sur le chantier depuis plus d'un an. En mai 2008, le couple a un coup de cœur pour une maison ancienne qu'ils décident d'acheter pour la rénover eux-mêmes. Courant octobre 2008, l'acte de propriété est signé et les travaux commencent. Au même moment, le couple vit dans un appartement en location. Mais très vite financièrement, la situation s'aggrave, Après la naissance de Titouan, Karène est en congé maternité. Mais elle ne peut retourner au travail suite à des problèmes de santé. Un couple d'ami leur propose de leur prêter un bungalow. Pour Karène et Aurélien, c'est l'impasse. Ils décident d'accepter l'offre et installent ce bungalow à 100 mètres de leur nouvelle maison en décembre 2008. Cette situation est provisoire pour le couple, c'est l'affaire de quelques mois, le temps de finir les travaux essentiels pour que la maison puisse accueillir toute leur famille. Mais le sort s'acharne sur le couple : en février 2009 une tempête s'abat sur toute la région. Résultat : les dégâts sur la bâtisse sont considérables. Les travaux avancent très difficilement. Voilà maintenant presque un an, qu'ils vivent dans le bungalow. Une situation qui devait être provisoire qui s'éternise. Difficile d'imaginer un autre hiver dans ces conditions. (TF1.fr)
Mình đã khóc rưng rức khi xem xong chương trình này. Mặc dù khi đó, đang ăn tối, khi bật TV thì đã qua thời điểm bắt đầu, khi đó, trong đầu có rất nhiều dự định, nhiều tình cảm khác.
Tóm tắt câu chuyện, Marc Emmanuel, 1 phóng viên của TF1(hình ảnh trên), chuyên trách Ct này, mỗi tháng (hay mỗi tuần nhỉ?) tìm ra 1 gia đình(Pháp, tất nhiên) cần giúp đỡ (lần này là về mặt nhà cửa, xây dựng). Tất cả công việc đều là tự nguyện. Anh này phải tự đi vận động mọi người giúp, không công.

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

To my daughter

Mấy hôm trước, nhân dọn dẹp máy tính, tìm thấy bài hát "To my daughter" của Charles Aznavour. Đây là một trong nghững ca sỹ yêu thích nhất của mình. Ông hát rất tình cảm, mắt lúc nào cũng hơi buồn buồn, ướt ướt (trông hơi hèn!!! hi hi). Bài hát của ông thường là một câu chuyện, một lời tâm sự có đầu có cuống hẳn hoi. Trong mênh mông các bài hát Pháp, những người hát thể loại này thường là trung niên, hoặc già rồi. Những bài hát được gọi là: Nostalgie... có hẳn 1 kênh FM riêng cho thể loại này, cũng như cổ điển, Jazz...Charles là đại diện xuất sắc của loại nhạc kiểu Nostalgie, buồn buồn, tự sự, kể chuyện tỉ tê, giọng Pháp cổ, rõ ràng, với âm "r"rất rung...Ông được sinh năm 1924, ở Paris, nhưng gốc Armenia. Ông có thể nói và hát được 9 thứ tiếng khác nhau, đóng nhiều phim và viết nhiều bài hát. Ông là bạn của cựu tổng thống Pháp J.Chirac, là đại sứ Armenie tại Thụy sỹ... được dựng tượng ở quê nhà- Armenie... (nguồn wikipedia).

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

Buồn cười thật , vợ ơi



Mấy hôm trước, tối buồn quá, tinh thần xuống thấp ghê gớm. Uống vài ly rượu vang. Mùa Beaujolais mới đã đến . Beaujolais năm nay ngon thật, thơm ơi là thơm. (thấy ông bạn bán quán bảo bọn Tây cũng nhận xét như vậy!!).

Mẹ



Đêm qua nằm mơ thấy mẹ. Sau đó tỉnh hẳn, không ngủ lại được nữa. Với cảm giác êm đềm ngọt ngào mình sắp xếp trong đầu câu chuyện giấc mơ và cương quyết viết thành bài.

Lịch sử cầu Long Biên

Trong ký ức của tôi, cầu Long Biên gắn với những khổ ải mà ông nội tôi, bố tôi đã vượt qua những lần đi Tây, những lần vào "miền nam". Những lần tắc cầu khủng khiếp, in hằn vào tâm trí người lớn. Còn tôi, trẻ con bé tí ở thời điểm đấy, chỉ thấy thích thú mỗi khi được đưa ông, bà, bố đi ô tô qua cầu...Để bay đi Sài gòn, để bay đi Pháp, chỉ có 1 cách là qua cầu, đến sân bay GL. Sự kinh hoàng của thế hệ đó với thế giới bên kia cầu thể hiện rõ khi tôi nói với mọi người trong gia đình rằng, tôi sẽ mua căn hộ bên kia cầu, bên Gia Lâm, bên Je ru gia lâm-  như bọn trẻ chúng tôi vẫn hay nói đùa."Mọi ngả đường đều dẫn về Dê ru Gia lâm".

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

3 lần đi Tây- tiếp.


Lần 3: Marseille, cũng 3h tàu nhanh từ Paris. Ấn tượng đầu tiên là metro xấu , bẩn , và nhỏ. Khu trung tâm thành phố bẩn thỉu, Quá nhiều Rệp, có lúc không thấy người da trắng nào. Giao thông lung tung , như VN( tất nhiên là hơn nhiều, chỉ là tồi nhất trong nước Pháp thôi ), có phần giống Roma. Mình lấy vài quyển hướng dẫn du lịch, lần lượt đi thăm quan các điểm nổi tiếng...

3 lần đi Tây

Sáng nay tỉnh dậy, nằm ườn trên giường. Ngoài cửa sổ nắng rực rỡ, và trời xanh ngắt không 1 gợn mây. Theo dự báo thời tiết ở ti vi, chiều nay sẽ có mây, và nhiệt độ trung bình 13 độ. Tự nhiên mình có ý nghĩ viết 1 vài so sánh 3 lần "bố nó đi Tây" của mình. Đáng nhẽ ra phải khi về đến HN mới viết, nhưng lại sợ về đến nhà thì sẽ không có thời gian...
Xuất phát điểm: lần đầu tiên, tất cả sự háo hức , hồi hộp, tò mò, lo lắng trong đầu. Chưa bao giờ xa nhà lâu như thế. Lần thứ hai: hồi hộp, ko biết nước Pháp thay đổi ra sao sau 7 năm. Lần thứ 3: dửng dưng, không muốn đi tý nào, sau đó chuyển sang trạng thái: đi cũng được, ko đi được cũng ko sao. Khi vào sứ Pháp làm visa, cái thằng ở phòng Visa còn vặn vẹo, mình phớt tỉnh: đây là phòng hợp tác bảo tôi thế, tôi ko biết, ông muốn thế nào tùy ông... hehe. Cuối cùng mọi sự cũng trôi chảy.