Chó Việt nam thuần chủng. 2 con hẳn hoi. nhỏ nhỏ. Không ăn gì, tất nhiên cũng không bao giờ ị. Không sủa và sẽ không chết. Nhưng xoa đầu 2 con cún này cũng có cảm giác bình an, dịu dàng... Người làm ra 2 chú cún này là bác phó cối tên Hay ở Hải Dương, Bình Giang (thời buổi này ai cần cối đá nữa? thế nên...), bây giờ bác ấy làm rồng, làm tháp...nể lắm bác ấy mới đục cho 1 đôi.
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010
Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010
chuyện vớ vẩn, và vĩ thanh

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010
Nhà vườn- có hơn triệu thôi
Tuần rồi không có bệnh nhân, nghỉ quách...2 đứa ở nhà hì hụi sửa nhà, biến căn hộ thành nhà- vườn...hi hi.
Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010
Hoa Tết
Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2010
Vui vẻ và con rùa Rocky của Pit
Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009
Ông nội - phần 3
Thế rồi, việc gì phải đến cũng sẽ đến. Ông cũng đến lúc phải tuân mệnh trời thôi. Ai cũng vậy hết!. Đấy là lẽ thường ở trên đời, và thật khổ sở cho những ai không thể chết... Một ngày cuối năm 07, nhận được mail của em, nói rằng ông nặng lắm, cố mà về sơm cho kịp... Bàng hoàng, buồn.. vì một lẽ chương trình đi học không do mình chủ động, vì một lẽ bao nhiêu kế hoạch riêng tư có thể bay mất... (thật ích kỷ?) chuẩn bị hết các thứ, chuẩn bị hết để về thì lại nhận được tin là mọi việc "ổn". Ổn có nghĩa là cụ sẽ không "đi ngay đâu"...
Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009
To my daughter
Mấy hôm trước, nhân dọn dẹp máy tính, tìm thấy bài hát "To my daughter" của Charles Aznavour. Đây là một trong nghững ca sỹ yêu thích nhất của mình. Ông hát rất tình cảm, mắt lúc nào cũng hơi buồn buồn, ướt ướt (trông hơi hèn!!! hi hi). Bài hát của ông thường là một câu chuyện, một lời tâm sự có đầu có cuống hẳn hoi. Trong mênh mông các bài hát Pháp, những người hát thể loại này thường là trung niên, hoặc già rồi. Những bài hát được gọi là: Nostalgie... có hẳn 1 kênh FM riêng cho thể loại này, cũng như cổ điển, Jazz...Charles là đại diện xuất sắc của loại nhạc kiểu Nostalgie, buồn buồn, tự sự, kể chuyện tỉ tê, giọng Pháp cổ, rõ ràng, với âm "r"rất rung...Ông được sinh năm 1924, ở Paris, nhưng gốc Armenia. Ông có thể nói và hát được 9 thứ tiếng khác nhau, đóng nhiều phim và viết nhiều bài hát. Ông là bạn của cựu tổng thống Pháp J.Chirac, là đại sứ Armenie tại Thụy sỹ... được dựng tượng ở quê nhà- Armenie... (nguồn wikipedia).
Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009
Buồn cười thật , vợ ơi
Mấy hôm trước, tối buồn quá, tinh thần xuống thấp ghê gớm. Uống vài ly rượu vang. Mùa Beaujolais mới đã đến . Beaujolais năm nay ngon thật, thơm ơi là thơm. (thấy ông bạn bán quán bảo bọn Tây cũng nhận xét như vậy!!).
Mẹ
Đêm qua nằm mơ thấy mẹ. Sau đó tỉnh hẳn, không ngủ lại được nữa. Với cảm giác êm đềm ngọt ngào mình sắp xếp trong đầu câu chuyện giấc mơ và cương quyết viết thành bài.
Thứ Năm, 26 tháng 11, 2009
"Chúng tôi đi trên dây, nhưng không có cây thăng bằng"
Vật lộn với một đống phím và cái màn hình để tìm bài viết về bố đăng trên báo Lao động.
Ngài...SOS
Bài này có cái đề hơi...ấy! nhưng cứ lấy làm tư liệu vậy. Cẩn thận không bố lại bị quy thành phần "tư sản" đấy, hihi. Nhưng dù sao thì bố cũng là nguyên đảng ủy bệnh viện VD còn gì, chẳng nhẽ các bác điều tra lý lịch nhầm...? Hihi, "ngài" bố cũng có bài báo này....
Còn bài trên báo lao động nữa cơ, chưa tìm được
Còn bài trên báo lao động nữa cơ, chưa tìm được
Nhớ ông 2- Đại thụ ngành nhi
Ngồi viết về ông, cứ lan man từ chuyện này sang chuyện khác. Có chuyện người khác viết, xem chừng có vẻ nghề hơn, thôi thì cứ copy sang đây cho chắc chắn, nhỡ mấy hôm nữa các bác ấy giải tán thì chán chết.
Mình không thích cái ảnh trong bài. Trông tội quá.
Mình không thích cái ảnh trong bài. Trông tội quá.
Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009
Nhớ ÔNG
Ông nội tôi là người thế nào nhỉ? Hình như con cháu ai cũng tôn sùng và sợ sợ. Ngày bé tôi cũng vậy sợ lắm, càng lớn tôi càng ít sợ ông hơn, mà thương ông nhiều hơn.
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009
Vợ buồn.
Hôm nay vợ buồn. Chuyện là thế này: con gái đi học về, thứ sáu, thi xong rồi, nó mới mượn mẹ cái máy tính để chat. Mẹ nó dọn dẹp xong, đi ra phòng làm việc thấy con gái tắt vội máy, thế là nghi ngờ con làm gì mờ ám. Kiểm tra lại máy tính thấy con gái chát với bạn có nick: tinhyeulabatbunrieu, thế là phát hoảng lên. Máy lại không lưu các tin nhắn , chat, nên càng bực mình, quên luôn cả chồng đang ở xa, đang chờ tin. Chắc lại lâm vào tình trạng càng nghĩ càng lo đấy mà.
Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009
Buồn
Cuộc sống là vậy. Ai cũng có cái "lý" của mình. Các cụ có câu: Sư bảo sư phải, vãi bảo vãi hay...
Vợ có bức xúc của vợ... Cố gắng rất nhiều mà nhà chồng cũng không coi là con.Có hôm "lão béo" ngồi tâm sự: chẳng bao giờ vợ nó coi mẹ mình như mẹ nó đâu, nghe mà cay đắng. Khen thì bảo nịnh thối , ko khen thì nói ko biết động viên chồng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



